Ông còn nhớ cháu ko????

Ông còn nhớ cháu ko????


Người phụ nữ đang vội vã đi trên phố thì thấy 1 ông cụ vô gia cư ngồi mệt lả ở goc đường.Mọi người sải bước đi qua ông,nhưng người phụ nữ bất ngờ dừng bước.
--Ông ơi !-Người phụ nữ gọi nhẹ nhàng.
Ông cụ chậm chạp ngước nhìn lên.Người phụ nữ này trông rất sang trọng,rõ ràng chưa bao giwof phải nhịn đói 1 bữa nào.
-Để tôi yên-Ông cụ làu bàu
Nhưng người phụ nữ vẫn đứng yên đó:
-Ông đói phải ko?
-Ko,ta vừa ăn trưa với thống đốc đấy -ông cụ sẵng giọng- Cô đi di !
Vừa lúc đó 1 viên cảnh sát đi tới-có chuyện gì vậy thưa cô-anh ta hỏi ?
-Ko tôi chỉ muốn đỡ ông cụ này dậy thôi mà ^^
Viên cảnh sát gãi đầu : đây là ông jack,ông ta sống quanh đây vài năm rồi.Cô định làm gì vậy?
-Tôi chỉ muốn mời cụ ăn 1 bữa-Người phụ nữ giải thick 1 cách giản dị
-Cô có điên ko? ông cụ quát lên
Nhưng viên cảnh sát đã kéo ông đứng dậy-đây là cơ hội tốt đấy ông jack cả ngày nay ông đã ăn gì đâu T_T
Cuối cùng người phụ nữ và viên cảnh sát cũng kéo đc ông lão vào 1 chiếc bàn ở góc tiệm ăn lớn gần đó.NGười chủ tiệm chạy đến bàn ăn cáu kỉnh
-Ông già này ko thể ăn ở đây đc, sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tôi.
Ông jack cười mỉa mai-thấy ko? cô nên để tôi đi.T_T
Nhưng người phụ nữ quay sang chủ quán và mỉm cười: Thưa ông ! ông có biết tập đoàn ngân hàng eddy ở cuối phố ko?Họ vẫn tổ chức gặp gỡ hàng tuần ở tiệm ăn này có phải ko?,tôi nghĩ ông cũng đc khá tiền từ việc đó.
Chuyện đó thì liên quan gì-người chủ tiệm giận dữ.>.<
Thưa ông, tôi là pelenope eddy giám đốc ngân hàng đó^^
Rồi người phụ nữ quay sang cười với viên cảnh sát và ông lão:Tôi nghĩ vậy là ổn,mọi người ăn 1 chút và ống cafe nhé ^^
Sau khi gọi thức ăn,chị nhìn ông cụ và hỏi:
-Ông ko còn nhớ cháu sao?
Ông cụ nhìn cô với ánh mắt mờ đục: -Ta ko biết...
Người phụ nữ nắm lấy tay ông cụ:-Có thể cháu đã khác đi nhiều so với hồi cháu 20 tuổi,khi ông còn làm việc tại chính cửa hàng này,cháu vào đây qua cánh cửa kia,lạnh run rất đói và sắp ngất xỉu T_T
-Cô đã từng như thế sao ? viên cảnh sát kinh ngạc hỏi.
-Lúc đó tôi mới tốt nghiệp đại học,chưa tìm đc việc.Bố mẹ tôi ở quê rất nghèo nên ko hỗ trợ tôi dc gì ,hết tiền tôi bị đuổi ra khỏi căn nhà cho thuê T_T lang thang trên phố.Lúc đó trời rất lạnh và tôi tưởng mình sắp chết vì đói.Rồi tôi nhìn thấy tiệm ăn này.Tôi bước vào,mong tìm đc 1 nơi ấm áp, hoặc tốt hơn là có cái gì đó để ăn. T_T
Khuôn mặt ông cụ giãn ra với 1 nụ cười:
-Ta nhwos ra rồi,lúc đó ta đang ở quầy phục vụ,cô bước vào,hỏi có việ gì cho cô làm thuê để có thể kiếm thức ăn đc ko.Ta nói ở đây ko có nhận người như vậy
-Cháu biết-Rồi ông đã làm cho cháu chiếc bánh sandwich lớn nhất mà cháu từng thấy,đưa cho cháu 1 cốc cafe nóng,và chỉ cháu ra đúng cái bàn này để ăn.Và từ đây cháu thấy ông kín đáo rút tiền trong ví của mình kẹp cùng với tờ hóa đơn rồi bỏ vào ngăn kéo ^^
-Rồi cô tìm đc việc phải ko?
-Ngay chiều hôm đó ạ.Cháu làm rất chăm chỉ,để dành tiền rồi mở công ti riêng-Nói đến đây người phụ nữ đưa cho ông jack 1 mảnh giấy gi số điện thoại-Cháu muốn ông đi đến gặp ông Lion,phụ trách nhân sự trong công ty cháu.Ông ấy sẽ tìm đc 1 việc gì đó phù hợp với ông.Nếu cần gì nữa ông có thể gọi trực tiếp cho cháu.
-Làm sao ta có thể trả ơn cô đc đây?-ông cụ jack nói,ngân ngấn nước mắt.
-Cháu là người cần phải trả ơn của ông mới đúng chứ ! Nếu ko có sựu tử tế của ông ngày đó cháu đâu đc như ngày hôm nay ^^.
Viên cảnh sát mỉm cười khi rời quán ăn ^haki cũng smile cho dù chả đc ăn ^^ anh nghĩ tới việc tối nay khi trở về nhà,anh sẽ bế cô con gái bé bỏng thích nghe chuyện cổ tích lên và kể cho cô bé nghe câu chuyện mà anh đã đc tận mắt chứng kiến đoạn kết có hậu ^^.
Trẻ con thì tin vào truyện cổ tích,còn người lớn thì vẫn luôn tạo dựng nên những câu truyện cổ tích bằng chính cuộc đời mình,sự tử tế của mình ^_^

Comments

Popular posts from this blog

Yoast SEO | Hướng dẫn Index Website Wordpress bằng Plugin Yoast SEO miễn...

E đau......

Bạn nên lựa chọn dịch vụ SEO tổng thể Website tại Herius Nguyễn?