Posts

Showing posts from April, 2014

Vì anh đã thuộc về người

Image
Lâu lắm rồi trái tim em mới lại cảm thấy rung động, ấy vậy mà chợt phát hiện ra rằng anh đã có người yêu. Cô gái anh yêu thật may mắn bởi vì là người đến trước, còn em thì kém may mắn hơn nên đành im lặng mà rút lui. Thú thực thì em cũng hơi buồn, thế nhưng nếu đã là sự sắp đặt của số phận thì chẳng còn cách nào khác là phải tuân theo.

Đã hai năm trôi qua kể từ ngày em chia tay cuộc tình đầu, một cuộc tình đong đầy nước mắt. Trong hai năm ấy, em đã buồn phiền, đã thất vọng và hụt hẫng rất nhiều, những tưởng rằng cảm xúc của mình đã bị chai lỳ và trái tim không thể yêu thương ai được nữa. Nói là mất niềm tin vào tình yêu thì cũng không hẳn, nhưng sự thật trong suy nghĩ của em khi đó thì người yêu cũ quá hoàn hảo và chính vì cứ sống mãi trong cái bóng quá lớn ấy nên em không tin rằng trên đời này có bất kỳ người con trai nào khác có thể khiến trái tim mình lại thêm một lần nữa biết yêu thương.

Chẳng biết có phải là ý trời đã sắp xếp cho em gặp anh hay không để rồi sau đó em nhận ra rằng đ…

Trả anh lại, nơi anh thuộc về

Image
Buổi sáng, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi vào căn phòng. Thu Nguyệt nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, đôi mắt lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiết trời mùa thu se se lạnh, những cơn gió lùa vào mơn trớn trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô. Có tiếng mở cửa, Thu Nguyệt quay đầu lại. Cô mỉm cười nhìn Lâm Phong bước lại gần. Từ ngày cô nhập viện, ngày nào anh cũng đến thăm cô.
-Hôm nay anh không đi làm sao?
Anh vừa đặt giỏ trái cây mang đến lên bàn vừa nói:
-Có chứ, nhưng anh tranh thủ đến thăm em một lát.
Sau đó anh ngồi xuống mép giường, ánh mắt ấm áp nhìn cô:
-Em thấy trong người thế nào, có mệt lắm không?
Cô mỉm cười lắc đầu, đôi môi cô nhợt nhạt dường như trong suốt. Anh cầm bàn tay nhỏ nhắn cuả cô ủ trong tay mình. Nhìn thẳng vào mắt cô, anh nhẹ nhàng:
-Em đừng lo nghĩ quá nhiều, bác sĩ nói, sẽ cố gắng hết sức để điều trị cho em, nhất định căn bệnh của em sẽ khỏi. Hứa với anh, dù thế nào cũng không được bỏ cuộc, em nhé!
Thu Nguyệt mỉm cười gật đầu, anh cũng cười, căn phòng ngập tràn tình yêu thương.

Lá thư ngày ấy

Image
Cô giáo đứng trên bục giảng, ánh mắt trìu mến nhìn tất cả học sinh, sau đó cô nhẹ nhàng nói:
-Các em chỉ còn gần một tháng nữa thôi là phải ra trường rồi. Cô mong từ bây giờ các em sẽ cố gắng hết mình để trở thành con người mình mong ước, gặt hái được thành công trên con đường mình đã chọn. Và hơn hết, cô mong các em sẽ hoàn thành tốt kì thi sắp tới.
Cô dứt lời, lòng tôi chợt lắng xuống. Thời gian trôi nhanh như muốn bỏ rơi lũ học trò chúng tôi phía sau. Chỉ mới hôm nào tôi còn lạ lẫm với bạn mới, trường mới. Vậy mà giờ đây đã sắp phải rời xa. Bất giác tôi quay đầu nhìn về phía Hoàng Thiên. Cậu như một vật cản vô hình khiến tôi không muốn rời xa nơi đây. Cũng bởi vì, lời yêu trong tôi còn chưa kịp ngỏ, nên tôi không muốn mình phải quay lưng bước đi...


***

Hoàng Thiên học chung với tôi từ năm lớp 10. Năm ấy, không biết do vô tình hay do duyên phận sắp đặt cậu ngồi cạnh tôi. Cậu trầm lặng, ít nói và vô cùng khó gần (đối với tôi). Vậy nên ngồi bên cậu, tôi luôn có cảm giác nặng nề, khó thở, …

Hẹn em ngày đó

Image
Hạnh phúc với anh là thấy em cười mỗi thoáng hạnh phúc, thấy em khóc trên bờ vai anh mỗi lúc em buồn và gọi tên anh trong những giấc mơ. Em vẫn thế, vẫn là cô gái của ngày xưa, của những mùa lá rụng ửng vàng gốc bàng, trắng xoá một màu xưa, ngút hương phả trong gió cuốn. Em vẫn là cô gái của mà anh vẫn riêng dành tình cảm, nó sẽ vẫn đẹp như lúc ban đầu nếu sau này em không yếu lòng dành tình cảm chia hai, san sẻ yêu thương, đánh mất anh trong những cuộc vui, vòng tay của một ai đó không phải là anh.

Em không đủ dũng cảm để giữ lấy tình yêu ấy, theo đuổi tình yêu vì hạnh phúc của hai ta. Hay bởi anh vô tình buông tay em trong hành trình dài rộng phía trước của hai đứa. Em yêu anh hay chỉ yêu thứ tình cảm được nhận từ anh, cũng không còn quá quan trọng, bởi con đường phía trước đủ rộng và dài để em hiểu hết ý nghĩa của thương yêu - dù với bất kì ai chăng nữa. Anh không níu kéo, bởi biết cố giữ lấy em bên cạnh càng làm em rời xa anh, thêm đau khổ cho cả hai. Con đường tình yêu không đủ rộ…

Thương anh, em cất trong tim này

Image
Đâu có khó khăn để thốt ra khỏi đầu môi 3 từ: “Em yêu anh”. Em làm được điều đó chứ.

Ở thời đại này, một cô gái đến trước mặt người đàn ông và thẳng thắn nói rằng: “Em thích anh” là chuyện đâu còn hiếm. Ai cũng có quyền được yêu và nói lên tình yêu đó, đâu cần phải là nam hay nữ. Nhưng kể từ khi em biết mình yêu anh, em đã hiểu tình yêu này sẽ mãi trong câm lặng. Em yêu anh nhưng đành để đó.

Điều em sợ không phải là vì anh không đáp lại tình cảm của em mà em sợ sẽ mất rất nhiều khi em nói ra điều đó. Nếu chỉ để anh biết rằng em yêu anh nhưng kết cục em không có được tình yêu đó mà lại mất đi thứ tình cảm thiêng liêng bao năm qua em và anh đã có. Là em tự ý bước qua ranh giới của tình bạn để yêu anh. Em tự ấp ôm mối tình không tưởng đó nên em chấp nhận giữ mãi nó cho riêng mình.


Em tự ấp ôm mối tình không tưởng đó nên em chấp nhận giữ mãi nó cho riêng mình. (Ảnh minh họa)

Em như cô gái nhỏ u mê, lạc với thế giới đầy mê hoặc của anh. Em choáng ngợp trước tâm hồn, con người, cách sống và cả …

Mắc bẫy tình địch

Image
Chị đứng tần ngần trước cửa ngôi nhà, lòng bỗng trào lên một nỗi ân hận. Giá như ngày đó chị bình tĩnh hơn một chút thì giờ đây mọi chuyện đã không thế này. Cậu con trai bé nhỏ lay tay chị như đánh thức chị dậy khỏi giấc mơ kí ức:

- “Mẹ ơi, sao mình không vào thăm bố”.

Chị còn chưa kịp trả lời con thì người đàn bà đó bước ra vênh mặt:

- “Chị tới đây làm gì, đây là nhà tôi, người trong nhà là chồng tôi, mời chị đi cho”.

Chị nuốt nước mắt vào trong, dẫn con nhỏ quay đi. Chị đã sai rồi!

Căn nhà đó, chỉ hơn 1 năm trước thôi là tổ ấm của chị. Nhưng giờ đây chị chỉ còn có thể đứng từ xa mà nuối tiếc. Chị đã mắc bẫy kẻ cướp chồng tinh ranh đó. Chính chị đã tự đóng chặt cánh cửa ngôi nhà trước mắt mình, tự đẩy mình ra ngoài đường và đẩy chồng vào vòng tay người đàn bà khác. Chị đã thua cô ta một nước…


Chị đã không giữ được bình tĩnh khi biết chồng bị người tình trẻ giăng bẫy (Ảnh minh họa)

Hơn một năm trước, chị phát hiện anh ngoại tình. Gọi là ngoại tình cũng không phải vì thực sự mối quan hệ của a…

Đợi em đến cuối cuộc đời

Image
Chỉ bên anh, cô mới hiền lành và nhẹ nhàng như mây trời vậy. Vâng, chỉ bên anh mà thôi.
Tuổi thơ hoang dại
- Nó là của tao, tao nhìn thấy nó trước! – Tiếng la lớn vang lên.
- Không, là của tao!
Tiếng tranh giành la hét vang cả một góc phố. Thu hút ánh mắt của nhiều người đi đường. Anh đứng trên ban công liếc mắt ra nhìn. Thấy bọn nhóc trong khu đang giành nhau một chú chó con nhỏ. Nhìn bộ dạng chắc là đi lạc đây. Tiếng la lớn đó cũng chẳng phải ai xa lạ, là cô bé Narita sát bên cạnh nhà. Mới có 6 tuổi đầu mà la hét cũng dữ dằn quá, anh nhìn và phì cười.
Cuộc tranh giành mỗi lúc một gay cấn và điều kết thúc cuộc cãi lộn đó là tiếng khóc nức nở của thằng nhóc trong cuộc. Một cái tát trời giáng từ bàn tay nhỏ nhắn của Narita in vào vào má của thằng nhóc cùng tuổi. Người lớn buộc phải vào giải vây, la mắng bọn nhóc. Narita bị bố lôi về nhà, còn mẹ của thằng nhóc thì cấm tiệt thằng nhóc không được chơi với cô bé nữa.
Narita lầm lũi đi theo bố, trên tay ôm chú chó nhỏ nâng niu, vuốt ve bộ lông l…

Đừng nói mãi mãi

Đây là cuốn sách tình yêu của Linda Howard - người từng đạt giải thưởng Career Achievement Award dành cho các tác giả viết tiểu thuyết lãng mạn xuất sắc nhất.

Đừng nói mãi mãi là câu chuyện về Maxwell Conroy - Phó giám đốc điều hành tại tập đoàn Spencer Nyle. Anh chàng đào hoa này được giao nhiệm vụ tiếp cận thư ký Claire Westbrook của hãng Hợp kim Bronson để tìm mọi thông tin, nhằm chuẩn bị cho cuộc thâu tóm của tập đoàn. Với vẻ ngoài đẹp trai và trí tuệ lạnh lùng, Maxwell Conroy tin tưởng công việc này sẽ nhanh chóng kết thúc.

Nhưng nhiệm vụ của Max đã vấp phải khó khăn bởi Claire Westbrook không hề giống như những người phụ nữ khác anh từng gặp. Sống độc thân sau cuộc chia tay đầy đau đớn vì người chồng cũ phản bội, Claire đã thề sẽ xây dựng cuộc sống độc lập về vật chất và tình cảm. Cô không hẹn hò, mất niềm tin với đàn ông, đặc biệt là những người đẹp trai và quyến rũ như chồng cũ.

Các tác phẩm của Linda Howard thường xuyên lọt vào danh sách những cuốn sách bán chạy nhất do tạp chí …

Sách gối đầu giường: 5năm bị đánh cắp

Tỉnh lại sau một lần tai nạn xe, Hà Mạn bỗng phát hiện mình đã ly hôn cùng người chồng từng yêu nhau tha thiết, hơn nữa anh ta lại còn có bạn gái mới.

Thêm vào đó, người bạn tốt nhất của mình – Tiểu Hoàn giờ cũng trở nên lạnh nhạt, xa cách, các đồng nghiệp trong công ty xa lánh, không ai dám đến gần… Nhưng ký ức của cô lại dừng lại ở thời điểm tuần trăng mặt của cô và người chồng cũ 5 năm về trước.

Hóa ra, cô hoàn toàn quên hết tất cả những gì xảy ra trong 5 năm vừa qua, và trong 5 năm đó, cô đã đánh mất đi hai điều quan trọng nhất trong cuộc sống: tình bạn và tình yêu của mình.

Để tìm lại hạnh phúc, cô đã dọn đến nhà của Tạ Vũ – chồng cũ của cô trong hiện tại – từng bước lần tìm những manh mối nhỏ nhoi cho cuộc sống của 5 năm vừa qua, bắt đầu một cuộc hành trình tìm lại 5 năm bị đánh mất.

Một số trích đoạn hay trong cuốn 5 năm bị đánh cắp

"Trong thâm tâm, Hà Man đã bắt đầu căm hận chính bản thân mình của 5 năm vừa qua đó. Bởi không còn nhớ gì cả, chính vì thế đến bản thân cũng trở t…

Tạm biệt anh, người yêu, giờ đã cũ...

Image
Gửi anh, người yêu cũ...

Người em đã từng yêu và yêu rất nhiều, người mà em luôn nhớ, luôn mong, luôn đợi. Người dạy em biết thế nào là yêu, người mang cho em biết bao buồn vui trong cảm xúc và bao lần khiến giọt nước mắt em rơi và giờ đây, mình lạc nhau mất rồi...

Mất bao lâu có thể quên một người đã từng là tất cả?

Em biết rằng anh không còn yêu em, thời gian qua tình cảm anh dành cho em chỉ còn gói gọn trong hai chữ " thương hại ". Em biết điều đó, em biết chúng ta không thể cứu vãn thêm được nữa vì nó đã đi quá xa rồi, nhưng hình như quên anh thì quá khó, em không làm được.

Em bắt đầu trách anh...

Trách anh không nói cho em sớm hơn, thà anh nói anh đã hết yêu em rồi thì giờ đây em không phải đau như thế. Em chợt nhận ra tháng ngày qua em sống trong thứ tình cảm không còn được gọi là tình yêu trọn vẹn, em không còn biết đâu là thật đâu là giả nữa... Thà anh nói anh hết yêu em thì có khi em đã có thể quên anh dễ dàng hơn.

Em không quên được anh, những kỉ niệm giữa anh và em, em …

Yêu, hận và sẽ lại yêu...!

Image
Yêu!

Em không biết ước lượng thế nào thì gọi là yêu nhiều và thế nào là ít J Chính vì thế khi mình bên nhau, em cũng không hề có quan niệm về việc ai yêu ai nhiều hơn. Chỉ biết rằng một khi đã yêu ai đó thật lòng thì trái tim em chỉ luôn hướng về người đó. Và tình yêu cũng thật kì lạ, nó đã khiến 1 đứa con gái cứng đầu như em thay đổi từng ngày để làm hài lòng anh - người em yêu.



Anh nói anh thích con gái tóc dài để mỗi khi bên cạnh em, anh được chạm nhẹ, luồn tay vào từng lọn tóc mềm mại. Em chun mũi lại,nhưng tóc em lúc ấy ngắn cũn, vậy là e đã tự nhủ quyết tâm sẽ nuôi dài thật dài. Anh cười toét thích thú. Anh nói anh thích con gái mặc váy nhìn hiền mà xinh lắm. Thế là từ một đứa chả bao giờ động đến váy vó như em cũng bắt đầu lên mạng search ngó nghiêng váy vóc các kiểu. Anh nói anh không muốn em đi guốc cao vì dễ bị đau chân, anh chỉ thích em đi giày bệt cho năng động mà vẫn đáng yêu. Em lè lưỡi cười khì, thấy cũng hợp lí và thay đổi dần gu chọn giày dép của mình...Chung quy lại th…